Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dân quân tự vệ và du kích là lực lượng của toàn dân tộc, là một lực lượng vô địch, là bức tường sắt của Tổ quốc, vô luận kẻ địch hung bạo thế nào hễ đụng vào lực lượng đó, bức tường đó, thì địch nào cũng phải tan rã”.

Thơ - Người dân quân xã

Anh là dân quân xã Mọc dậy giữa đồng quê Vừa cuốc mướn cày thuê Vừa giữ làng giữ nước

    Người dân quân xã

    Anh là dân quân xã
    Mọc dậy giữa đồng quê
    Vừa cuốc mướn cày thuê
    Vừa giữ làng giữ nước

    Hai bàn tay gân guốc
    Sần sùi lớp chai dày
    Vừa buông cuốc buông cày
    Đã cầm ngay súng đạn

    Anh mải mê tập bắn
    Như ngày trước tập cày
    Có buổi anh mê say
    Mặc chân chồn bụng đói

    Đêm đêm cùng đồng đội
    Anh ngồi tập đánh vần
    Hai mắt anh mở dần
    Con đường anh bật sáng

    Giữa núi đồi đồng áng
    Anh chiến đấu gian nan
    Mà anh vẫn lì gan
    Mài căm thù giết giặc

    Những đêm đông dày đặc
    Gió rét ngấm vào xương
    Anh đứng lặng bên đường
    Âm thầm làm nhiệm vụ

    Nắng trưa hè cháy cỏ
    Anh chẳng gối còng lưng
    Trên mảnh ruộng góc vườn
    Để tăng gia sản xuất

    Mồ hôi anh xuống đất:
    Khoai sắn dậy tươi xanh
    Cùng súng đạn bom mìn
    Sắn khoai ra giết giặc...

    Giặc tràn vào xóm mạc
    Đốt cháy cả ruộng đồng
    Quê hương vấy máu hồng
    Máu bà con ruột thịt

    Anh nằm im thin thít
    Bên góc ruộng bờ ao
    Nhìn chúng nó kéo vào
    Lòng anh như bén lửa

    Giặc xông lên hăm hở
    Như bước giữa cồn hoang
    Bỗng lựu đạn nổ đoàng
    Năm bảy thằng gục xuống

    Có những ngày kinh khủng
    Giặc vây chặt xóm làng
    Xe thiết giáp càn ngang
    Nghiến tan tành lúa ruộng

    Giặc trên cao đổ xuống
    Giặc dưới nước ùn lên
    Giặc vây chặt bốn bên
    Đen dày như bổ lưới

    Nhưng giặc vào xóm dưới
    Anh đã tới làng bên
    Giặc cất bước đi lên
    Anh vòng quanh trở xuống

    Anh lộn quèo lộn cuống
    Giữa thiết giáp xe tăng
    Quyết ôm chặt xóm làng
    Như ấp iu núm ruột

    Giặc đóng đồn đóng bốt
    Đuổi anh ra khỏi làng
    Anh giấu súng cải trang
    Nằm ngay trong ruột giặc

    Ban ngày, anh khờ khạo
    Như cục đất hiền lành
    Đêm đến, anh biến thành
    Một bóng ma bí mật

    Lô cốt cao chất ngất
    Không rào được chân anh
    Anh có dãy trường thành
    Giữa lòng dân vững chãi

    Giặc ngày đêm sợ hãi
    Giặc què quặt đui mù
    Giặc chết héo chết khô
    Vì anh dân quân xã

    Sương khuya rơi trên lá
    Gió lướt nhẹ qua cành
    Sao lấp lánh xa xanh
    Bỗng thành "Việt minh" cả...

    Anh là dân quân xã
    Con đẻ của đồng xanh
    Người chiến sĩ vô danh
    Người anh hùng xóm mạc
    Thơ về dân quân tự vệ 

    5-1948

    Nguồn: Đất đen và hoa thắm (thơ), Vĩnh Mai, NXB Tác phẩm mới, 1982

    Nội dung chính

      Tin mới